Không gian sống cần lắng nghe mùi vị và âm thanh

Tôi đã làm nghề thiết kế nội thất được chừng 12 năm và bày biện cho hơn 80 căn hộ. Khách hàng thường nói nhà tôi đẹp nhưng cứ thấy bứt rứt. Lúc đầu tôi không hiểu cho đến khi một buổi tối ngồi lại trong phòng khách rằng ngôi nhà tôi quá im ắng. Tôi chợt hiểu ra một điều hết sức cơ bản mà dân thiết kế hay quên: không gian sống cần chạm đến mọi giác quan. Tôi viết ra đây để mọi người cùng tham khảo hành trình đưa mùi hương và âm thanh về căn nhà nhiều năm qua, và tôi cũng từng dạy cho chính mình một bài học. Nếu bạn sắp sửa làm mới không gian sống, đừng vội chọn màu sơn trước khi hiểu được ngôi nhà muốn nói điều gì. Chuyện này gắn với #keyword# hơn bạn nghĩ mà ai cũng tưởng là đơn giản.

Tôi từng chỉ thiết kế cho mắt


Hồi mới ra nghề, tôi lao vào chọn màu sơn và sắm đủ đồ nội thất đắt tiền theo bản vẽ 3D lung linh. Bất kỳ công trình nào qua tay tôi đều đẹp như một tấm thiệp với hệ thống đèn spotlight và những bức tường màu pastel nhạt. Tôi nhớ có một căn hộ khiến tôi tự hào vô cùng: bộ ảnh đăng lên rất được yêu thích, quang cảnh sáng sủa rộng rãi, kệ tivi gỗ tự nhiên đều bóng loáng. Nhưng rồi một buổi xế chiều tôi quay lại để bàn giao, thư giãn vài phút, và nhận ra mình ngồi không yên. Không gian im ắng đến kỳ lạ, không khí khô khan vô vị, tôi ước có tiếng nước chảy róc rách. Lúc đó tôi mới hiểu rằng một không gian có hồn hơn nhiều thứ mắt thấy. Tôi chỉ biết dùng thị giác quá lâu, khiến những nơi tôi thiết kế đều trống rỗng.

Cái mũi ngửi thấy sự sống của ngôi nhà


Rút kin nghiệm xương máu, tôi dành thời gian tìm hiểu mùi của từng vật liệu. Tôi nhận ra rằng 70% cảm xúc của tôi khi bước vào nhà đến từ những gì tôi ngửi thấy, chẳng liên quan mấy đến màu sơn. Không phải nịnh bợ gì, mùi gỗ thông tự nhiên từ chiếc bàn gỗ nguyên tấm có thể làm tôi thư thái hơn hơn hẳn một bức tường ốp đá cẩm thạch. Tôi thường gợi ý gia chủ dùng nến thơm từ dầu tự nhiên ở lối ra vào phòng khách, và thêm một chậu hương thảo trên bệ bếp. Hương thức ăn bay từ bếp thực ra chính là linh hồn của ngôi nhà, cứ để tự nhiên một chút. Có một dự án bếp tôi rất tâm đắc mà sau khi hoàn thiện, tôi đem tặng một chậu kinh giới. Họ không hiểu tôi làm vậy để làm gì. Khoảng mười ngày sau, họ gọi điện cảm ơn tôi rối rít vì ngửi mùi rau thơm khi nấu ăn làm họ thấy căn bếp sống động hẳn. Nói thật là tôi xem thường chuyện mùi hương, giờ đây tôi lúc nào cũng kè kè một lọ tinh dầu bên người để thử mùi từng vật liệu trước khi chọn.

Tai nghe thấy nhịp điệu của không gian


Âm thanh cũng khiến tôi thay đổi cách thiết kế. Có lần tôi đặt dàn loa vào một góc khuất và mãi đến khi phát nhạc tôi mới nhận ra rằng âm thanh như bị bức tường nuốt mất. thiet ke nha dep thanh phát ra từ sàn gỗ mỗi loại sàn cho một âm vực riêng: ván ghép thanh nghe rền rền. Tôi đã học cách chọn vật liệu để kiểm soát độ vọng của không gian. Chẳng hạn, không gian tiếp khách độ 25m2 trước đây tiếng nói cứ vọng đi vọng lại. Tôi giải quyết bằng thêm một tấm thảm lông dày và thay cửa bằng vải lanh mềm. Âm thanh dịu hẳn đi. Bên cạnh đó tôi còn thêm âm thanh dễ chịu – một chậu nước nhỏ róc rách bên cửa sổ làm không gian như thở được. Tôi sắm thêm một chiếc radio đời cũ để bật vài bản nhạc jazz nhẹ, không phải để nghe cho hay mà vì nó tạo ra một lớp sống động. Đến bây giờ, mỗi khi bắt tay vào việc bày trí nhà cho ai đó, tôi đều đặt câu hỏi: bạn muốn căn nhà của mình vang lên tiếng gì. Hầu hết đều ngẩn người ra, nhưng đó là lúc tôi biết mình đang đi đúng hướng.

Gửi lời thách thức với nhà tôi cứ im lặng


Cuối cùng, tôi muốn kể về một thử nghiệm mà tôi thực hiện ngay tại nhà riêng trong suốt 30 ngày. Tôi vốn tự tin lắm rằng nhà mình đã đẹp, chỉ cần giữ như hiện tại. Hóa ra tôi chẳng đúng chút nào. Tôi thêm một tấm thảm len dưới bàn trà, kiếm một chậu cây lá to đặt cạnh cửa sổ, treo thêm bức màn vải lanh dày, lôi cái radio cũ từ kho ra, và bày một khay trà gỗ với vài tách gốm. Tôi không hề thay đổi màu sơn, thêm thắt vài thứ chạm đến giác quan. Khi thử nghiệm đi được nửa chặng, tôi bắt đầu để ý thấy sự khác biệt: tiếng nhạc từ radio phát ra đánh thức tôi một cách nhẹ nhàng. Rồi một buổi tối, mấy người bạn thân kéo đến. Người bạn đầu tiên bước vào đã trầm trồ: “Không khí nhà mày lạ ghê?”. Không ai nhắc đến màu sơn hay đồ đạc, họ cảm nhận được sự chào đón bằng mũi và tai. Khoảnh khắc ấy tôi hiểu ra rằng một ngôi nhà đẹp thực sự là nơi chạm đến mọi giác quan. Khi bạn đang tự hỏi không biết thiet ke noi that dep của mình đã thực sự hoàn thiện chưa – hãy thử ngồi im trong nhà mình một buổi tối: bạn ngửi được mùi gì? Còn nếu chẳng có gì đặc biệt, thì đó chính là chỗ cần làm lại. Tôi không bao giờ bỏ qua bước này nữa. Còn bạn, bạn sẵn sàng khám phá lại ngôi nhà của mình chưa? Làm thử đi, bạn sẽ thấy khác ngay thôi.