Tôi ngừng mua sắm nội thất và nhà bỗng dưng đẹp hẳn
Tết năm ngoái, tôi ước chừng trong phòng khách có 47 đồ vật trang trí, từ bình hoa nhựa đến tượng cá bằng sứ, vậy mà ông xã tôi kêu “nhà như kho hàng” và bản thân tôi lại không thể tìm ra chìa khóa xe giữa đống “đồ đẹp” ấy. Một năm trước đó, tôi ném hơn 100 triệu vào việc mua sắm, nhưng nhà tôi vẫn chẳng ra gì. Đó là lúc tôi nhận ra một sự thật đắng lòng: đồ đạc càng nhiều, căn nhà càng xấu đi. Tôi từng đi khắp các chợ nội thất, săn khuyến mãi trên mạng, chạy theo mốt mà không hề nghĩ đến rằng mỗi món đồ cần một vị trí, cần không gian để thở. Bộ ghế sofa xanh rêu tôi mua vì thấy trên Instagram, về nhà kê giữa phòng khách lại thành ra chói lóa, chẳng hòa hợp gì với nền gạch và bộ bàn trà. Cảm xúc lúc đó thật sự bực bội vô cùng. Tôi tưởng rằng chỉ cần mua nhiều, mua đắt là nhà đẹp, nhưng sự thật là không có ý nghĩa gì nếu không biết cách chọn lọc và sắp đặt. Khi bắt tay vào #keyword#, tôi buộc phải học lại từ đầu, khởi đầu từ việc loại bỏ những thứ không thực sự cần thiết.
Sự thật phũ phàng khi tôi cố mua sắm cho nhà đẹp
Tết năm ngoái, tôi đếm sơ trong phòng khách có 47 món đồ trang trí, từ lọ hoa giả đến tượng cá chép, vậy mà chồng mình phàn nàn “nhà như kho hàng” và chính tôi cũng không tìm ra nổi chìa khóa xe giữa đống 'đồ đẹp' đó. Tình huống này nghe có vẻ buồn cười, nhưng nó thể hiện đúng thực trạng của tôi hồi đó. Mình đã dành hơn một năm để đi khắp các chợ nội thất, săn khuyến mãi online từ Lazada đến các group đồ cũ trên Facebook. Hễ thấy một món đồ được giới thiệu là “hot trend”, “must-have”, tôi lại chi tiền ngay không chần chừ. Điều nhận được là một căn phòng khách chật cứng đồ, nhìn từ xa thấy một cửa hàng tạp hóa. Tôi ngộ ra một sự thật phũ phàng: việc mua sắm chẳng phải cách cải thiện không gian sống. Ngược lại, nó còn khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn. Đồ vật nào cũng cũng đẹp một cách riêng khi đứng một mình, nhưng khi chất chồng thì chẳng có món nào nổi bật. Chưa kể, việc dọn dẹp trở thành thảm họa khi phải lau từng con tượng, từng chiếc lọ. Tôi thấy mình thật ngu ngốc khi đã ném hơn 100 triệu vào những món chẳng để làm gì chỉ để rồi sống chung với sự bừa bộn. Có thể bạn cũng đang rơi vào tình trạng tương tự, mua sắm nhiều nhưng vẫn cảm thấy thiếu thốn. Thật lòng mà nói, cách tốt nhất để đạt được không gian đẹp không nằm ở số tiền của bạn, mà nằm ở sự chọn lọc và khả năng sắp xếp.
Một chiếc ghế cũ đã dạy tôi bài học về không gian
Chuyện bắt đầu từ một buổi sáng thứ bảy tôi dọn dẹp kho đồ thì vớ được chiếc ghế gỗ của bà ngoại, đã cũ và trầy xước, nằm chỏng chơ trong góc kho. Tôi định vứt đi vì thấy nó xấu xí, nhưng một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu: thử làm mới nó? Tôi đi mua một hộp sơn gỗ màu trắng ngà, một tấm đệm ngồi và một mảnh vải cotton giá chưa tới 200.000 ở chợ Hàng Da. Tôi dành đúng một buổi chiều để sơn mới, thay đệm, rốt cuộc một chiếc ghế xinh xắn, có hồn thành hình. Tôi đặt nó ở góc phòng khách, cạnh một chậu cây xanh, và điều đó làm tôi ngạc nhiên: không gian như bừng tỉnh dù chỉ có một sự thay đổi nhỏ. Bài học tôi rút ra là chẳng phải cứ mua đồ mới, đồ xịn là đẹp. Ý nghĩa thật sự của một món nội thất không nằm ở giá tiền, mà nằm ở câu chuyện mà nó mang lại. Chiếc ghế cũ của bà khiến tôi nhớ lại những ngày bé quây quần bên bà, nghe bà kể chuyện về những mùa hè xưa. Điều đó không thể mua bằng tiền. Từ đó, tôi thay đổi cách nhìn toàn bộ đồ đạc trong nhà. Tôi không còn ham mua đồ mới, thay vì vậy, tôi bỏ thời gian để sửa sang, tân trang những món đồ cũ, những món đồ đầy hoài niệm. Điều buồn cười là khi tôi bắt tay vào làm đồ nội thất thủ công, tôi tôi thấy nhà mình đẹp lên một cách tự nhiên mà không phải chi quá nhiều. Đây chính là lúc tôi thực sự hiểu thế nào là thiet ke noi that dep.
Cách tôi chọn giữ lại và loại bỏ đồ nội thất để nhà thở
Sau bài học từ chiếc ghế cũ, tôi tự đề ra một quy tắc cá nhân: trước khi giữ lại bất kỳ món đồ nào, tôi đặt câu hỏi ba câu: có dùng thường xuyên không, có chứa kỷ niệm đáng nhớ không, và đứng riêng nó có đẹp không. Nếu chẳng có câu trả lời cả ba, tôi sẽ loại bỏ nó. Với quy tắc này, tôi đã vứt đi bộ bàn ghế mây mua hấp tấp năm ngoái vì thấy rẻ và đẹp trên ảnh, nhưng về nhà chẳng dùng được. Ngược lại, tôi giữ lại chiếc bàn cà phê tự làm từ gỗ pallet, dù bề mặt chưa nhẵn, vì tôi tự tay làm nó và khi thấy nó tôi lại nhớ đến quá trình tự mày mò, tự học. Sau khi dọn bớt khoảng 60% đồ đạc, điều đầu tiên tôi nhận thấy là nhà rộng hơn hẳn, sáng hơn hẳn, và điều quan trọng hơn là ngôi nhà dễ chịu hơn hẳn. Có một lần con gái tôi nói với tôi: “Mẹ ơi, nhà mình giờ rộng thế, con chạy quanh phòng khách thoải mái”. Nghe con bé nói mà tôi chạnh lòng vì trước đây, căn phòng chật chội đến mức con bé không có chỗ chơi. Giờ thì, những thứ giữ lại đều chiếm một vị trí xứng đáng, đều có ý nghĩa riêng. Cách tiếp cận này không những giúp nhà đẹp, mà còn giúp tôi tiết kiệm một khoản kha khá so với trước. Thay cho việc mua sắm, tôi dành thời gian để tự thiết kế những món đồ vừa đơn giản vừa hợp gu. Thành quả là một không gian sống hài hòa, dễ chịu mà chẳng cần chi quá nhiều.
Nhà đẹp theo cách của tôi, không theo ảnh trên mạng
Bây giờ, tôi chẳng còn việc so sánh nhà mình với những bức ảnh lung linh trên Pinterest. Tôi chấp nhận sự “lộn xộn có chủ ý” của gia đình: đồ chơi của con có thể nằm ở góc phòng, quyển sách chồng tôi đọc dở có thể để trên sofa, chỉ cần mọi thứ vẫn có trật tự riêng của nó. Một buổi tối, tôi ngồi nhâm nhi tách trà trong phòng khách giờ chỉ có năm món nội thất: bộ sofa vải màu ghi, chiếc bàn cà phê pallet, chiếc ghế của bà, một kệ sách nhỏ và một chậu cây sống đời. Ánh sáng vàng hắt xuống, không gian tĩnh lặng đến lạ, tôi bỗng nhận ra đây là lần đầu tiên nhà tôi đẹp theo đúng nghĩa, không phải vì sang trọng, mà vì nó kể câu chuyện về tôi. Tôi không còn chạy theo những xu hướng nhất thời, những món đồ “chỉ để khoe”. Đổi lại, tôi tìm những món đồ có thể sử dụng hằng ngày, có thể dùng lâu dài và trên hết là hợp với cách sống của nhà tôi. Nếu bạn đang phân vân vì nhà cứ như một kho chứa đồ, tôi gợi ý bạn hãy thử dừng việc mua sắm một thời gian, thử tự vấn với ba câu hỏi như tôi, và bắt đầu loại bỏ những thứ không cần thiết. Bạn sẽ thấy nhà bạn không cần nhiều đồ mới vẫn có thể đẹp một cách rất tự nhiên. Điều cuối cùng tôi muốn nói là đừng để bất kỳ ai, kể cả tôi, áp đặt cho bạn một định nghĩa về “nhà đẹp”. Bạn hãy tự tìm gu riêng của bạn từ chính những vật dụng quen thuộc, những đồ vật đồng hành cùng bạn mỗi ngày. Và khi bạn bắt đầu với thiet ke noi that dep, hãy nhớ: một ngôi nhà đẹp không bao giờ là một bảo tàng.