Từ 7 năm cầm máy chụp nhà thuê tôi mới hiểu thế nào là cái đẹp thực chất
Tôi là một thợ chụp nội thất tự do, với 7 năm chụp ảnh cho chung cư thương mại, nhà riêng và cả những căn nhà thuê bình thường. Sáng hôm đó, tôi nhận lịch đến chụp một căn chung cư 80m2 tại thủ đô, chủ nhà là cô giáo về hưu. Nhà cô không có một món đồ thiết kế nào, nhưng khi tôi xem qua ảnh trên máy, ai nấy đều sững sờ. Bởi nó đẹp tự nhiên đến mức gần như khỏi phải retouch. Khi bắt tay vào #keyword#, tôi nhận ra điều quan trọng nhất không phải là đồ đạc.
Vẻ đẹp của ngôi nhà không nằm ở những gì tôi được trả công để chụp
Có lần tôi chụp cho các ấn phẩm thời thượng, ở đó từng chi tiết đều được sắp đặt hoàn hảo. Nhưng sự thật là 70% số nhà tôi chụp cho tạp chí sau khi rời đi, chủ nhà lại chỉnh sửa lại theo ý mình. Họ đẩy ghế sang góc khác, thay bóng đèn, cất đi lọ hoa mốt. Lúc đầu tôi thấy bực. Nhưng rồi tôi chợt hiểu ánh sáng tự nhiên mới chính là thứ tạo nên xúc cảm, không phải chiếc sofa Ý hay bộ bàn ăn gỗ óc chó. Căn nhà của cô giáo về hưu sở hữu một ban công hẹp ngập nắng xiên, ấm trà cũ kê trên khay tre. Không cần bày biện gì thêm, chỉ cần chờ đúng giờ nắng đẹp, tấm hình đã tự cất lên tiếng nói. Nói thẳng ra, kỹ thuật chụp chỉ chiếm 30%, 70% còn lại là khả năng đọc không gian.
Những góc chết mà chủ nhà không bao giờ để ý lại chính là điểm nhấn
Với nghề tay trái này, tôi được dịp nhìn vào những ngóc ngách mà chủ nhà bỏ quên. Khoảng trống chân cầu thang, ban công tí hon, khe hẹp giữa tường và tủ – những vị trí đó với tôi là mỏ vàng. thiet ke noi that dep lần tôi chụp một căn nhà vùng ven, chủ nhà là cặp vợ chồng trẻ làm nghề tự do. Họ vứt tạm chiếc ghế mây cũ ngay cạnh khung cửa sổ phòng khách. Lúc tôi ngắm qua ống kính, tôi giật mình vì chiều sâu mà góc chết đó tạo ra. Ghế mây làm chỗ dựa thị giác, bóng rọi dài xuống nền gạch bông – căn phòng bỗng như biết thở. Tập ảnh ấy sau đó trở thành ảnh bìa của tạp chí chuyên ngành, mặc dù nội thất toàn là đồ xưa tái chế. Người ta hỏi tôi có bí quyết gì, tôi chỉ cười, góc chết thật ra chưa bao giờ chết, chỉ là bạn chưa biết cách quan sát.
Đồ đạc càng hoàn hảo, căn nhà càng vô hồn trong ảnh
Thử đối chiếu 10 bộ hình nhà mẫu sang trọng bậc nhất với 10 bộ hình nhà phố bình dân mà tôi từng chụp. Chẳng có gì ngạc nhiên: 8/10 căn hộ mẫu khi xuất bản đều phải ghép thêm người, thêm khăn tắm, quyển sách để bừa, chậu cây xanh. Mấy món phụ kiện đó không có trong catalogue, nhưng chính chúng làm cho bức ảnh sống động. Trong khi đó, nhà phố thường để lại dấu vết ăn ở – vết xước mặt bàn, đôi dép kê dưới chân tường – thì tự nhiên và cuốn hút lạ kỳ. Ở bộ môn chụp ảnh, chúng tôi gọi đó là khoảng trống tiêu cực. Khoảng trống đó không phải là chỗ trống, mà là chốn để con mắt được thả lỏng, là cửa ngõ đưa cảm xúc vào khung hình. Áp vào nội thất, một nhà đầy ắp nội thất hoàn hảo chỉ giống phòng trưng bày chứ chẳng phải mái ấm. Phần trống bạn cố tình chừa ra mới là chất sống của tổ ấm.
Tôi đã ngừng khuyên khách hàng mua đồ mới, và họ có nhà đẹp hơn
Mẩu chuyện mới nhất về một cô gái trẻ muốn chụp nhà để bán. Cô nàng dự định thuê nguyên bộ nội thất mới toanh cho căn chung cư 60m2. Tôi ngồi nói chuyện gần một tiếng, thuyết phục cô giữ nguyên hiện trạng, chỉ cần dọn dẹp và bày biện lại theo nguyên tắc tam giác thị giác. Tức là tạo ba điểm nhấn liên hoàn – ví dụ chiếc đèn cây, quyển sách, chậu sen đá – sắp đặt để ánh nhìn di chuyển mềm mại. Kết cục là căn hộ bán xong sớm hơn 2 tuần so với dự kiến của cô ấy. Sau vụ đó, tôi dứt khoát ngừng việc khuyên khách tậu món mới. Người thiết kế nội thất giỏi không phải kẻ chuyên nhét thêm đồ, mà là người biết gợi lên đúng cảm xúc của chủ nhân. Nếu bạn đang băn khoăn vì tổ ấm của mình chưa đủ đẹp để chụp ảnh, hãy thử dọn bớt đi, thay vì vội sắm thêm món mới. Rồi đứng nơi khung cửa, ngắm lại căn phòng, bạn sẽ nhận ra một điều gì đó rất khác. Bạn đã thử chưa?